Thứ Tư, 29 tháng 1, 2020

Người đàn ông có 106 con

Nghe tiếng xe dừng ở cửa, hơn chục đứa trẻ lớn nhỏ chạy ùa ra đón thầy Nhật. Chúng xúm lại xoa bóp tay chân, massage đầu. Một đứa mang đến cho ông cái áo thun màu chàm nói thủ thỉ: "Người ta cho quần áo, con lựa được cái này cho thầy". Chúng là những đứa trẻ từ khắp các huyện của tỉnh Gia Lai được ông Nhật mang về dịch thuât nuôi tại ngôi nhà chung ở thôn 1, xã Ia Hlốp, huyện Chư Sê.

Ông Nguyễn Văn Đương, chủ tịch xã Ia Hlốp nói: "Ông Nhật đang nuôi 106 em nhưng không đứa nào bị thất học".

Ông Nhật và bé Đinh Thiên Đức, 11 tháng tuổi. Vừa lọt lòng, bé Đức đã bị bỏ rơi trên rẫy và được ông Nhật mang về nuôi. Bé bị phát hiện bệnh tim bẩm sinh từ khi 2 tháng tuổi, cha nuôi đã phải bán bò để đưa bé đi mổ. Sau hai lần phẫu thuật, đến nay bé Đức đã ổn. Ảnh: Phan Diệp.

Ông Nhật và bé Đinh Thiên Đức, 11 tháng tuổi. Vừa lọt lòng, bé Đức đã bị bỏ rơi trên rẫy và được ông Nhật mang về nuôi. Bé bị phát hiện bệnh tim bẩm sinh từ khi 2 tháng tuổi, cha nuôi đã phải bán bò để đưa bé đi mổ. Sau hai lần phẫu thuật, đến nay bé Đức đã ổn. Ảnh: Phan Diệp.

Cái "duyên" giữa ông Nhật và những đứa trẻ bắt đầu từ năm 2005, khi ông Nhật từ Sài Gòn về xã Ia Hlốp nhậm chức linh mục. Ông thường cùng người bạn vào những ngôi làng sâu trong rừng, tìm hiểu đời sống người dân. Một lần, gặp đám ma của người Gia Rai, ông thấy một đứa trẻ đỏ hỏn khóc dữ dội cạnh thi thể người phụ nữ đang chuẩn bị được mai táng. Người bạn đi cùng giải thích, mẹ cháu bé này chết, theo tục của người Gia Rai thì con mới sinh ra phải được chôn theo mẹ.

Nghe xong câu chuyện, ông Nhật lao vào giành lại đứa trẻ từ tay già làng. Sau một hồi thương thảo, già làng chấp nhận đổi đứa trẻ bằng một con heo để cúng Giàng. "Lúc đó tôi chỉ muốn giật lại đứa trẻ để cứu nó chứ không nghĩ gì đến việc sẽ cho ai hay sẽ nuôi nó như thế nào", ông nhớ lại.

Về nhà, người đàn ông độc thân bỡ ngỡ khi ẵm trên tay đứa trẻ hai ngày tuổi đang khóc ngằn ngặt vì khát sữa. Ông bế đến từng nhà trong làng, hỏi thăm những phụ nữ đang cho con bú để xin sữa. Nhiều người không chịu cho vì sợ xui xẻo, họ vắt ra cái chén nhỏ chẳng được bao nhiêu, đút được vài muỗng thì hết, đứa trẻ lại khóc to. "Cũng có người cho bú, nhưng thấy bú nhiều lại sợ hết sữa, nên từ chối cho thêm", ông nhớ lại.

Đứa trẻ gầy gò đen nhẻm, ông Nhật chẳng biết tìm ai để cho làm con nuôi. "Quen hơi, bỗng dưng tôi thấy thương và có cảm giác gắn kết với nó", ông bộc bạch và quyết định giữ lại, đặt tên con là Đinh Hồng Phúc. Vì nhận con nuôi, ông Nhật không thể tiếp tục làm linh mục.

Ba năm sau, nghe người làng nói ở huyện Chư Pưh có hai vợ chồng người Gia Rai vừa qua đời để lại 5 đứa con, đứa lớn 9 tuổi, đứa nhỏ mới 2 tháng. Chạy xe máy hơn 40 km đường rừng, ông chứng kiến cảnh 5 đứa nhỏ đói chẳng có gì ăn, một tuần liền vào rừng mót mủ cao su đổi lấy bánh ăn, ông quyết định dẫn về bọn trẻ về nhà.

Bé Đinh Đức Độ. 5 tháng tuổi. Khi mới đẻ, bé bị bỏ rơi ở cổng nhà thờ xã Ia Hlop. Ảnh: Phan Diệp.

Bé Đinh Đức Độ. 5 tháng tuổi. Khi mới đẻ, bé bị bỏ rơi ở cổng nhà thờ xã Ia Hlop. Ảnh: Phan Diệp.

Để nuôi các con, ngoài trồng cà phê, ông Nhật phải làm thêm đủ nghề. Đầu năm 2008, ông xin được việc chăm người già ở bệnh viện vào ban đêm. Vậy là tối tối, ông khóa cửa để những đứa lớn ở nhà, địu những đứa nhỏ đến viện, trải chiếu ở hành lang cho chúng ngồi chơi. Công việc chăm người bệnh không hề nhẹ nhàng, thậm chí thường xuyên bị quát tháo và mắng chửi thậm tệ. Thấy ông cực quá, những đứa trẻ níu áo khóc lóc nói: "Thầy ơi đừng làm nữa, mình về đi".

Khi chúng lớn hơn, ông Nhật dẫn đàn con lên rẫy. Hết làm cho nhà mình lại đi làm thuê cho những nhà khác. "Dẫn theo để tụi nhỏ biết quý trọng lao động thôi, chứ chúng còn trông nhau, làm được bao nhiêu", ông nhớ lại.

Lũ trẻ hầu hết là người dân tộc, nên ông phải tự học thêm tiếng Gia Rai để hiểu con. "Sau 14 năm, tôi tự hào mình có thể viết đúng chính tả hơn tụi nhỏ", ông nói và luôn khuyến khích các con nói tiếng dân tộc mình, nhắc nhở các con không quên nguồn cội. Bé Hồng Phúc ở với ông từ nhỏ nên không giỏi tiếng dân tộc. Có lần, Phúc tỏ ra coi thường những đứa em ở cùng, ông Nhật giải thích: "Con cũng là người dân tộc, dù con không giỏi tiếng Gia Rai, nhưng máu chảy trong con là máu của núi rừng".

Điều ông Nhật cảm thấy day dứt nhất là chuyện về cậu bé tên Hiệp. Em bị cha mẹ bỏ rơi khi khoảng 6 tháng tuổi. Ông Nhật đem về nuôi một thời gian thì có cặp vợ chồng hiếm muộn đến năn nỉ xin con nuôi. Mong con có được một mái ấm với đủ cha mẹ nên ông đồng ý. Những tháng sau đó, ông vẫn thường đến thăm Hiệp. Sau 7 tháng, ông nhận thấy cứ mỗi lần đến thăm con lại thấy trên người có nhiều vết bầm tím. Hỏi hàng xóm mới vỡ lẽ, Hiệp thường xuyên bị cha mẹ bạo hành. Sau hôm đó, ông quyết định đưa con về. Bây giờ Hiệp đã 5 tuổi, đang học mẫu giáo, ánh mắt em lúc nào cũng buồn, chẳng mấy khi thấy cười. Nhìn Hiệp lặng lẽ bên các anh chị, ông hối hận vì trao con cho người khác. "Nên bây giờ dù thế nào tôi vẫn giữ con bên cạnh. Cực khổ một chút nhưng có được tình thương", ông tâm sự.

Bé Rahlan H Ưn dân tộc Gia Rai. 6 tuổi (bên trái), được ông Nhật nhận nuôi lúc 1 tuổi, do cha mẹ mất sớm và bé Đinh Thị Thùy Trâm (bên phải), 1 tuổi. Bé Trâm được nhận về từ lúc 4 tháng. Mẹ bé mất sớm, bà ngoại già không nuôi nổi nên đem đến gửi ông Nhật. Ảnh: Phan Diệp.

Bé Rahlan H' Ưn dân tộc Gia Rai. 6 tuổi (bên trái), được ông Nhật nhận nuôi lúc 1 tuổi, do cha mẹ mất sớm và bé Đinh Thị Thùy Trâm (bên phải), 1 tuổi. Bé Trâm được nhận về từ lúc 4 tháng. Mẹ bé mất sớm, bà ngoại già không nuôi nổi nên đem đến gửi ông Nhật. Ảnh: Phan Diệp.

Bây giờ, những đứa trẻ đã có một căn nhà khang trang, mỗi đứa có một chiếc giường với chăn ấm để ngủ, không còn lót chiếu ngủ nền đất như trước. Bữa cơm của các em thường ngày chỉ có canh rau và cá khô, chỉ hai ngày cuối tuần mới có thịt. Mấy năm nay những đứa trẻ đã lớn hơn, đã biết tự nấu cơm, dọn dẹp nhà. Đi học về các em học cấp 3 chia nhau nấu cơm, những em cấp 2 thì trông các em nhỏ hơn. Tắm xong, mỗi đứa tự giặt quần áo của mình.

Năm ngoái, một đứa con của ông vừa tốt nghiệp đại học, tưởng chừng ông Nhật sẽ đỡ khổ hơn nhưng đó cũng là lúc ông phát hiện mình bị bệnh u não ác tính. Khi những lần ngất xỉu của ông Nhật đến thường xuyên hơn, những đứa lớn bắt đầu thấy lo lắng. H’Ra, 18 tuổi nói: "Em học xong lớp 12 rồi sẽ đi học nghề. Em không học đại học vì sợ tốn nhiều tiền, tiền đó để thầy mua sữa cho các em nhỏ".

Những đứa trẻ không quen ngủ trưa, sau giờ cơm, chúng rủ nhau ngồi tụm năm tụm ba ngây ngô rỉ tai nhau rằng: "Bệnh của thầy không chữa được". Bọn trẻ không biết làm gì hơn ngoài việc bảo nhau xoa đầu để thầy đỡ đau.

Người đàn ông nuôi 106 đứa trẻ
 
 
Người đàn ông nuôi 106 đứa trẻ

Ông Đinh Minh Nhật và 106 đứa con. Video: Phan Diệp.

Diệp Phan

Bệnh nhân cấp cứu liên quan rượu bia Tết giảm 5 lần

Sáng 29/1, ngày nghỉ cuối cùng trong dịp Tết Canh Tý 2020, tại phòng hồi sức 1, Khoa Cấp cứu, Bệnh viện Việt Đức có 7 bệnh nhân đang điều trị. Nằm ở chiếc giường đầu tiên là anh Nguyễn Văn Sao, 23 tuổi, quê ở Hòa Bình, đang hôn mê.

Anh bị tai nạn giao thông từ chiều mùng 4 Tết, chuyển qua nhiều cơ sở y tế trước khi đến Bệnh viện Việt Đức. Kết quả chẩn đoán anh có vết thương sọ não, chấn thương vỡ nhãn cầu phải, cần phải phẫu thuật. Nồng độ cồn đo được trong máu của bệnh nhân Sao khi vào viện khá cao.

Anh Sao là một trong 69 bệnh nhân bị tai nạn giao thông có nồng độ cồn nhập Bệnh viện Việt Đức. Hiện, tại khoa Cấp cứu còn 11 trường hợp đang chờ mổ, trong đó có 3 dịch thuât ca chấn thương sọ não.

Bác sĩ Phạm Vũ Hùng, khoa Phẫu thuật nhiễm khuẩn, cho biết số lượng bệnh nhân bị tai nạn giao thông có liên quan nồng độ cồn trong Tết Canh Tý năm nay như bệnh nhân Sao không nhiều.

"Số bệnh nhân liên quan đến bia rượu giảm rất mạnh so với Tết năm ngoái, giảm tới gần 5 lần", bác sĩ Hùng nói.

Bệnh nhân Sao nằm cấp cứu tại Bệnh viện Việt Đức, ngày 29/1. Ảnh: V.T

Cấp cứu cho bệnh nhân Sao tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, ngày 29/1. Ảnh: V.T

Lượng bệnh nhân khám cấp cứu, mổ cấp cứu, chấn thương sọ não... cũng giảm mạnh. Theo bác sĩ Hùng, đây là hiệu quả của Nghị định 100 và Luật Phòng chống tác hại của rượu bia.

"Các y bác sĩ cũng giảm được áp lực công việc", bác sĩ Hùng nói.

Tuy nhiên, theo bác sĩ Hùng, điều đáng tiếc là số ca tử vong tăng đáng kể. Tết năm ngoái chỉ có 16 ca thì năm nay lên đến 24 ca, do chấn thương nặng.

Tại Bệnh viện Thanh Nhàn (Hà Nội), số bệnh nhân tai nạn giao thông nhập viện cũng giảm 5 lần so với năm ngoái, đặc biệt không có trường hợp nào liên quan đến rượu, bia.

Báo cáo nhanh về công tác y tế trong 6 ngày Tết của Bộ Y tế, tính đến sáng mùng 5, có 30.406 ca khám, cấp cứu liên quan đến tai nạn giao thông, giảm 17,8% so với cùng kỳ Tết năm ngoái.

Số ca khám, cấp cứu liên quan đến tai nạn giao thông chiếm 12,7% trong tổng số khám, cấp cứu chung. Trong đó 12.015 trường hợp phải nhập viện điều trị, tăng 4,3% so với cùng kỳ Tết Kỷ Hợi. Có 136 trường hợp tử vong do tai nạn giao thông, bao gồm cả tử vong trên đường đến bệnh viện và tiên lượng tử vong xin về, nhiều hơn 9 ca so với Tết 2019.

Lê Nga

Số người chết vì dịch viêm phổi tăng lên 170

Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc (NHC) cho biết đã có thêm 38 ca tử vong vì viêm phổi cấp do chủng virus mới thuộc họ Corona (nCoV) và thêm 1.737 ca mắc bệnh, tính đến ngày 29/1. Bên cạnh đó, có 170 ca đã được chữa khỏi và xuất viện.

Các chính phủ nước ngoài đang cố gắng đưa công dân rời khỏi khu vực trong bối cảnh số người chết tăng vọt và Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã bày tỏ "quan ngại sâu sắc" về tình trạng lây lan bệnh từ người sang người tại ba quốc gia khác ngoài Trung Quốc, gồm Đức, Việt Nam và Nhật Bản.

Các bác sĩ ở Bệnh viện Trung ương Vũ Hán chăm sóc một bệnh nhân nhiễm viêm phổi cấp. Ảnh: Reuters.

Các bác sĩ ở Bệnh viện Trung ương Vũ Hán chăm sóc một bệnh nhân nhiễm viêm phổi cấp. Ảnh: Reuters .

Hơn 50 triệu người đang mắc kẹt ở bên trong và xung quanh Vũ Hán, thủ phủ tỉnh Hồ Bắc, nơi phát hiện ca nhiễm nCoV đầu tiên. Động thái phong tỏa này nhằm mục tiêu ngăn chặn dịch lây lan sang các thành phố khác ở Trung Quốc cũng như những nước khác.

Một số chuyên gia cho rằng nCoV không nguy hiểm như SARS song dịch bệnh vẫn gây hoang mang trên toàn cầu bởi tốc độ lây lan nhanh chóng và còn nhiều dịch thuât thuộc tính về nó hiện chưa rõ ràng, như mức độ gây chết người đến đâu.

Trước diễn biến phức tạp của dịch viêm phổi Vũ Hán, Trung Quốc đang tân trang bệnh viện Tiểu Sương Sơn ở Bắc Kinh trong vài ngày qua. Đây là bệnh viện nằm ở ngoại ô Bắc Kinh, được sử dụng nhằm kiểm dịch và điều trị cho các bệnh nhân mắc SARS năm 2003 và được chuyển đổi thành phòng điều trị vào năm 2012.

Vũ Hoàng (Theo Reuters )

Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2020

Man Utd ngừng theo đuổi tuyển thủ Bồ Đào Nha

Sporting đòi 89 triệu USD cho Fernandes và CLB Bồ Đào Nha kỳ vọng vụ chuyển nhượng sẽ được hoàn tất cuối tháng 1. Tuy nhiên, mức giá này khiến Chủ tịch Man Utd Joel Glazer rút lui khỏi cuộc đua giành chữ ký của tiền vệ 25 tuổi, theo Goal .

Man Utd ngừng theo đuổi Fernandes - người được kỳ vọng sẽ giúp họ tăng cường sức mạnh ở hàng tiền vệ. Ảnh: Reuters.

Man Utd ngừng theo đuổi Fernandes - người được kỳ vọng sẽ giúp họ tăng cường sức mạnh ở hàng tiền vệ. Ảnh: Reuters .

Man Utd đề nghị mức giá 67 triệu USD, trong đó có 55,7 triệu USD trả trước. Nhưng Sporting nghi ngờ về tính khả thi của những điều khoản phụ. Theo đó, Man Utd sẽ trả thêm phí nếu Fernandes giành Quả Bóng Vàng hoặc đội chủ sân Old Trafford vô địch Ngoại hạng Anh.

Trong khi nhóm chuyển nhượng của Man Utd, gồm chuyên gia đàm phán Matt Judge, Phó Chủ tịch Ed Woodward, cùng sự hỗ trợ của "siêu cò" Jorge Mendes, đang cố gắng thương Trung tâm dịch thuật lượng, Joel Glazer xuất hiện và ra lệnh ngừng theo đuổi Fernandes.

Trước khi nhắm đến Fernandes, Man Utd thất bại trong việc theo đuổi mục tiêu số một của họ - tiền đạo Erling Braut Haaland. Haaland từ chối Man Utd và gia nhập Borussia Dortmund.

Sự can thiệp của ông chủ Glazer vào vụ chuyển nhượng Fernandes có thể là tín hiệu không tốt với Phó Chủ tịch Ed Woodward - người bị chỉ trích bởi sự thiếu hiệu quả trong khâu chuyển nhượng của Man Utd.

Woodward là người đưa HLV Ole Gunnar Solskjaer lên thay Jose Mourinho. Nhưng nếu Man Utd không thể giành vé dự Champions League mùa này, ông nhiều khả năng mất việc.

Duy Đoàn (theo Goal )

Mỹ điều trị bệnh nhân viêm phổi Vũ Hán bằng robot

Bệnh nhân mắc viêm phổi Vũ Hán đầu tiên của Mỹ là người đàn Trung tâm dịch thuật ông 30 tuổi. Người này được chuyển đến bệnh viện của tiểu bang Washington sau chuyến đi đến Trung Quốc. Các bác sĩ đã dùng robot để chăm sóc, điều trị cho bệnh nhân. Đây là một trong nhiều cách để hạn chế sự lây lan của dịch bệnh.

Mỹ thông tin về trường hợp nhiễm viêm phổi Vũ Hán đầu tiên. Ảnh: Carla K Johnson.

Mỹ thông tin về trường hợp nhiễm viêm phổi Vũ Hán đầu tiên. Ảnh: Carla K Johnson.

Bác sĩ George Diaz, trưởng khoa bệnh truyền nhiễm tại Trung tâm Y tế Vùng Providence Everett, nói với Guardian rằng bệnh nhân đang trong tình trạng ổn định, nhưng không đưa ra thời gian chính thức về việc người này có thể xuất viện.

Diaz cho biết anh đã ngồi bên ngoài cửa sổ phòng của bệnh nhân để vận hành robot. Bệnh nhân cũng được thoải mái di chuyển trong phòng bệnh đặc biệt được cánh ly. Theo Diaz, đây là lần đầu tiên trung tâm y tế Everett tiếp nhận một bệnh nhân mang mầm bệnh đặc biệt. Bệnh viện và nhân viên đã chuẩn bị cho khả năng này từ năm 2015, khi bệnh viện để đối phó với dịch Ebola ở Tây Phi.

Bệnh viện có hai phòng đặc biệt, nhưng họ đang lên kế hoạch chuẩn bị ít nhất 10 phòng, nếu cần. Từ khi tiếp nhận bệnh nhân đầu tiên ở tiểu bang Washington, tất cả các cơ sở này đã kích hoạt một công cụ sàng lọc virus và phòng bệnh đặc biệt.

Khương Nha (theo The Guardian )

Tục đón năm mới trên thế giới

Trang Hostel World liệt kê 8 truyền thống đón giao thừa được đánh giá là "kỳ lạ" nhất thế giới.

Tây Ban Nha

Vào giao thừa, người dân Tây Ban Nha thường có truyền thống ăn nho mừng năm mới. Khi tiếng chuông nhà thờ đồng loạt điểm 12 tiếng báo hiệu năm mới đến, người dân sẽ vội vàng nhai 12 quả nho. Mỗi quả nho phải ăn hết sau một tiếng chuông. Người dân tin rằng nếu sau 12 tiếng chuông, ai chưa ăn hết 12 quả nho sẽ có một năm xui xẻo và ngược lại.

Nhiều người thắc mắc tại sao người Tây Ban Nha lại ăn nho, thay vì loại quả khác. Phương án thuyết phục đuọc nhiều người nhất vì nho nhỏ, nên mọi người có thể kịp ăn hết một quả trong khoảng thời gian đồng hồ điểm một tiếng. Ảnh: Expatica.

Nhiều người thắc mắc tại sao người Tây Ban Nha lại ăn nho, thay vì loại quả khác. Phương án thuyết phục đuọc nhiều người nhất vì nho nhỏ, nên mọi người có thể kịp ăn hết một quả trong khoảng thời gian đồng hồ điểm một tiếng. Ảnh: Expatica.

Scotland

Với người dân Scotland, họ tin rằng may mắn của bản thân sẽ do người khác đem lại trong năm mới. Do đó, trong đêm giao thừa, mọi người sẽ tới nhà nhau kèm theo rượu, bánh mì nho khô và một mẩu than củi đen. Người xông đất sẽ là những chàng trai trẻ. Họ tin rằng nếu làm thế, cả năm sẽ gặp nhiều may mắn.

Czech

Người dân Czech có truyền thống cắt táo trong đêm giao thừa. Quả táo sẽ được bổ ngang, và nếu lõi của nó hình sao 5 cánh, người bổ sẽ có một năm Trung tâm dịch thuật may mắn, giàu có, mạnh khỏe. Nếu lõi của quả táo hình chữ thập, người dân sẽ coi đó là vận rủi. Truyền thống cắt táo cũng được người dân thực hiện vào đêm Giáng sinh.

Hy Lạp

Vào đêm giao thừa, người dân thường có thói quen chơi bài hoặc xúc xắc. Họ hy vọng rằng hạnh phúc, may mắn trong năm mới sẽ đến với những người chiến thắng.

Italy

Người Italy có truyền thống mặc đồ lót đỏ - tượng trưng cho sự may mắn trong đêm giao thừa và năm mới. Do đó, sau dịp Giáng sinh, đồ lót đỏ được bày bán với số lượng lớn ở khắp đất nước, phục vụ nhu cầu mua sắm của người dân.

Argentina

Người dân Buenos Aires có một cách chào đón năm mới khác lạ: vào ngày cuối cùng của năm cũ, họ sẽ xé những giấy tờ, tài liệu không dùng đến. Điều này tượng trưng cho việc để lại quá khứ sau lưng. Vào giữa trưa, mọi người sẽ ném những mẩu giấy vụn đó từ trên cửa sổ xuống, khắp thành phố như được bao trùm trong một cơn mưa hoa giấy.

Brazil

Cũng có truyền thống mặc đồ lót trong ngày đầu năm, nhưng người dân Brazil lại chọn màu trắng - tượng trưng cho sự ngây thơ, thuần khiết, trong sáng. Ở một số khu vực, người dân cũng đặt nến trên cát dọc bãi biển. Họ tin rằng điều này sẽ mang đến tiền bạc, hòa bình và tình yêu trong tương lai.

Nhật Bản

Theo truyền thống, người Nhật thường có thói quen ăn bánh mochi trong năm mới với mong ước trường thọ, hạnh phúc trong cuộc sống. Tuy nhiên, từng có nhiều người Nhật đã chết vì bị nghẹn khi ăn loại bánh này.

Anh Minh (Theo Hostel World )

Niềm vui không thuê được giúp việc Tết

Suốt tuần qua, chị Nguyễn Thị Hồng Hoa, 35 tuổi, ở Mỹ Đình, quận Nam Từ Liêm "tấn công" khắp các hội, nhóm trên mạng xã hội tìm người giúp việc, nhưng không được. "Mẹ tôi khó tính, người giúp việc nào cũng chỉ được một hai bữa là cho nghỉ. Mãi tôi mới tìm được người ưng ý, hứa ở Tết. Đột nhiên, cô ấy bảo con gái ở xa về, nên 29 sẽ về quê", chị kể. Bà Minh, 72 tuổi (mẹ Hoa), đang bó bột tay phải, có ba con gái, đều ở riêng sau khi lập gia đình.

Không thuê được người, chị gái Hoa mở cuộc họp, phân công trực Tết nhà ngoại. Ngày 30 Tết, em gái Hoa sẽ về nhà mẹ làm cỗ, cúng giao thừa và ở cùng bà đến trưa ngày mùng một. Chiều cùng ngày, cô chị cả sẽ đến lo cơm nước, thắp hương, ở hết mùng hai. Sáng mùng ba, vợ chồng Hoa cùng hai con nhỏ từ quê nội ở Nam Định, về nhà mẹ làm cơm hóa vàng.

Khi chị em Hoa thông báo kế hoạch, bà Minh cười nói: "Thế là sau chục năm, giao thừa này mẹ không phải ở một mình". Nhìn bà lúi cúi chuẩn bị từng bao lì xì các cháu đêm giao thừa và phấn khởi ra mặt, ba cô con gái vừa áy náy, vừa thương bà.

Ba chị em đều làm ở Hà Nội, nên thường xuyên sang nhà mẹ. Những Tết trước, gia đình nhà chị và em Hoa về vào sáng mùng một, làm cỗ. Sau đó, họ đi du lịch còn Hoa phải mùng 4 mới lên chúc Tết mẹ.

"Chúng tôi quên mất việc giao thừa mẹ phải ở một mình hoặc lủi thủi với người giúp việc, trong khi đó là ngày đoàn viên", giọng Hoa xúc động. Ba cô con gái tính từ năm nay, có giúp việc hay không, thời gian eo hẹp thế nào, vẫn chia nhau về đón giao thừa với mẹ.

Giá dịch vụ giúp việc từ 120 nghìn đồng/giờ - 150 nghìn đồng/giờ, khiến nhiều gia đình căng thẳng vì không thuê được người. Ảnh: Phạm Nga.

Trung tâm dịch thuật Giá thuê giúp việc ngày Tết tăng gấp đôi, gấp 3 ngày thường do nhu cầu tăng cao. Ảnh: Phạm Nga.

Gia đình chị Nguyễn Thị Trinh, 29 tuổi, ở Đê La Thành, Đống Đa hai năm nay cũng phải phân công nhau làm việc nhà do bà Hồng, mẹ Trinh không tuyển được người giúp việc.

"Nhà 5 tầng, nên lau dọn rất mệt. Người giúp việc mẹ tôi ưng thì lại không muốn leo tầng", chị Trinh nói. Gia đình bốn người sẽ tự dọn dẹp phòng riêng của mình. Khu sinh hoạt chung chia theo đầu người. "Lúc đầu tôi cảm thấy rất khó chịu vì có mấy ngày nghỉ lại phải dọn dẹp. Nhìn 'bãi chiến trường' mà tôi phát sợ", chị Trinh than phiền.

Nhưng khi làm việc nhà, Trinh thấy gần gũi với bố mẹ và anh trai. Nhà ít người, ai cũng bận rộn, nên gia đình cô hiếm khi có bữa cơm chung. Cả tuần Trinh chỉ nói chuyện với bố mẹ vài lần, vì cứ về nhà lại lên phòng riêng. Bao năm qua, Tết chỉ khác ngày thường là được nghỉ dài hơi.

"Không có giúp việc, ngày 30 Tết không khí khẩn trương, mọi người chạy tới chạy lui dọn dẹp. Bao năm qua, tổ ấm bị bỏ quên, nay được vun vén lại", cô kể. Tự tay lau từng bậc cầu thang, từng bức tượng trong phòng khách, lật lại những cuốn album cũ của gia đình, cô thấy gắn kết với nơi mình đang sống hơn.

Ngày 25 Tết năm ngoái, đang bận bịu với công việc cuối năm, đột nhiên, người phụ trách chăm con cho chị Bùi Thị Bích Phương, 36 tuổi, quận Tây Hồ đột ngột xin nghỉ việc. Lên mạng tìm người, chị Phương "phát khùng" vì đòi hỏi của các ứng cử viên.

"Chỉ làm có hơn chục ngày, mà họ yêu cầu lương 800 nghìn đồng mỗi ngày, kèm thưởng. Người không đòi thưởng thì hét lương một triệu đồng một ngày", Phương bức xúc.

"Lúc tôi nấu ăn, rửa bát thì chồng chơi với con. Thay vì đi thể dục mỗi sáng, anh lau nhà, lấy quần áo trong máy giặt ra phơi giúp tôi. Lâu nay cứ nghĩ chồng vô tâm, nhưng giờ thì tôi biết, anh ít có cơ hội thể hiện", chị nói.

Ngày giáp Tết, chị phải nhờ mẹ đẻ lên chăm sóc hai con. Nghĩ đến cảnh cửa nhà bừa bộn, sắm sửa cỗ bàn, cơm nước cho hai đứa con mới 2 tuổi và 5 tuổi, chị phát hoảng. Thay vì mua từng món đồ, Phương lên mạng mua online, dành thời gian dọn dẹp. Chồng chị lâu nay không bận tâm đến việc nhà, thấy vợ vất vả, cũng xắn tay hỗ trợ. Không khí gia đình vì thế cũng bất ngờ trở nên ấm áp, vui vẻ thực sự - điều mà lâu nay mọi người gần như quên mất vì sự hối hả của công việc.

Có ba con, 7 tuổi, 4 tuổi và 2 tuổi, chồng bận rộn với vai trò giám đốc doanh nghiệp hơn 200 nhân viên, nhưng chị Diệu Hương, sống ở phố Trần Duy Hưng, Cầu Giấy , chưa từng thuê giúp việc. Trước đây, là chủ một cửa hàng văn phòng phẩm, nhưng có con thứ ba, chị nghỉ việc tạm thời.

Chị Hương là người nấu nướng những món ăn ngon, còn chồng chị sẽ tắm, hướng dẫn các con ăn, sau đó rửa bát, lau nhà. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Chị Hương là người nấu nướng những món ăn ngon, còn chồng chị sẽ tắm, hướng dẫn các con ăn, sau đó rửa bát, lau nhà. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

"Tôi muốn tự tay chăm sóc các con, vun vén cho ngôi nhà của gia đình mình. Hơn nữa, vợ chồng tôi xác định, cùng nhau làm việc nhà sẽ giúp gắn kết tình cảm gia đình, rèn cho các con tính tự lập", Hương nói.

Hàng ngày, nếu không gặp gỡ đối tác, anh Linh, chồng chị thường về nhà trước 7 giờ tối, tắm cho ba cậu con trai. Chị Hương nấu ăn, chồng sẽ rửa bát, phơi đồ. Các con của họ cũng tự cất đồ chơi sau khi chơi xong. Cậu con trai lớn đã biết giúp mẹ làm rau, gấp quần áo, hướng dẫn các em chơi.

"Chúng tôi không đợi đến hết năm mới dọn nhà, mà luôn giữ sạch sẽ. Vì vậy, những ngày giáp Tết, vệ sinh nhà cửa, chưa bao giờ khiến tôi vất vả", chị vui vẻ nói.

Phạm Nga